Nhận định

Soi kèo góc Ulsan HD FC vs Daejeon Hana Citizen, 17h30 ngày 1/4: Lợi thế sân bãi

字号+ 作者:NEWS 来源:Ngoại Hạng Anh 2025-04-04 16:34:50 我要评论(0)

Hồng Quân - 31/03/2025 17:17 Kèo phạt góc xếp hạng ýxếp hạng ý、、

èogócUlsanHDFCvsDaejeonHanaCitizenhngàyLợithếsânbãxếp hạng ý   Hồng Quân - 31/03/2025 17:17  Kèo phạt góc

1.本站遵循行业规范,任何转载的稿件都会明确标注作者和来源;2.本站的原创文章,请转载时务必注明文章作者和来源,不尊重原创的行为我们将追究责任;3.作者投稿可能会经我们编辑修改或补充。

相关文章
网友点评
精彩导读
Ai cũng có quyền lựa chọn cho mình một hạnh phúc theo cách cảm nhận riêng. Và tôi tin những cô gái như Vân - người tình của chồng tôi khi tôi đang trong thời kỳ thai nghén cũng vậy.

Tôi và anh sau 2 năm yêu nhau, chúng tôi chính thức về chung một nhà. Anh là con trai tỉnh lẻ, còn tôi là cô gái đô thành nhưng gia đình tôi lại thuộc dân "xã hội". Nên từ khi quen và quyết định cưới nhau cả gia đình anh đã không mấy ai ủng hộ. Tôi còn nhớ đám cưới mình, chỉ có ba mẹ anh miễn cưỡng đến dự mà thôi. 

Buồn, tủi thân... Nhưng chỉ cần nghe anh nói: “Anh xin lỗi em, nhưng cả đời này em sống với anh chứ không phải với ba mẹ anh. Hôm nay, anh biết em rất buồn nhưng chỉ hôm nay thôi vì cả đời này anh sẽ không bao giờ khiến em phải rơi nước mắt”. Anh ôm chặt tôi vào lòng, đặt lên môi tôi một nụ hôn nồng cháy. Và mọi chuyện buồn như đã chấm dứt tại đây, tôi bắt đầu cuộc sống mới với anh trong ngôi biệt thự khang trang mà ba tôi dành tặng.

Cũng vì những ánh nhìn không mấy thiện cảm của ba mẹ anh, dòng họ anh về tôi mà chẳng mấy khi đám tiệc tôi cùng anh về dù gia đình anh chỉ cách gia đình tôi 5 giờ tàu mà thôi. Nhưng chưa bao giờ anh than phiền khi phải về một mình, và mỗi lần về anh đều không quên điện thoại trò chuyện cùng tôi với lý do “Chồng lo vợ buồn”. 

Hay chỉ để nhắc những chuyện nhỏ nhặt như “Em nhớ ăn cơm vào nha”, “sữa anh để ở tủ lạnh, nhớ uống rồi đi ngủ cho khoẻ em nhé”... Bạn bè nghĩ “Anh ta hám giàu mới cưới mày chứ chắc gì đã yêu mày thật lòng thật dạ”. Bỏ mặc tất cả những lời nói không mấy hay ho ấy ngoài tai, tôi vẫn tin anh yêu tôi chân thành và tôi sẽ chứng minh cho họ thấy, chồng tôi là “soái Ca” chứ không phải là một kẻ đào mỏ”.

Nhưng cuộc đời, mấy ai biết trước được chữ ngờ. Chỉ sau 8 tháng tôi mang bầu. Tôi cảm nhận được những thay đổi từ anh. Bằng giác quan nhạy cảm của người phụ nữ trong giai đoạn thai kỳ. Tôi “đánh hơi” được đã có kẻ thứ 3 muốn chen ngang và cố giành lấy với tôi cái hạnh phúc mà bấy lâu nay tôi đang có.

{keywords}

Anh thường về muộn, người nồng nặc mùi rượu, còn có cả mùi nước hoa lạ. Nhưng tôi cũng biết, công việc của anh hay tiếp khách hàng nhiều nên không tránh khỏi những cuộc nhậu đến khuya. Nhưng còn mùi nước hoa ấy?

Mùi nước hoa ấy rất ngọt ngào, nồng nàn... Nhưng sao tôi thấy ghê tởm, muốn nghẹt thở, mọi suy nghĩ hận thù dần dần toả ra trong lòng tôi. Mặc anh ngon giấc, tôi vẫn không tài nào nhắm nổi mắt được và chỉ muốn lôi đầu anh dậy để hỏi cho ra mùi nước hoa kia. Để làm ầm lên, để khóc và đánh anh, rồi được anh dỗ dành để nguôi bớt phần nào cơn lửa ghen của một người vợ đang bùng cháy phừng phừng.

Nhưng liệu anh có nói thật? Hay anh sẽ chống chế với đủ cái lý do trên trời dưới đất? Và cuối cùng cô gái thứ 3 ấy là ai? Chắc chắn anh sẽ không dám nói vì chắc chắn một đàn anh như ba tôi sẽ không tha cho cô gái dám cướp chồng con gái một của ông?

Tôi âm thầm thuê thám tử tư theo dõi, và thật bất ngờ rằng cô gái anh đang ngoại tình không ai khác chính là Vân - cô gái chân chất, mộc mạc và chắc chắn không đẹp xinh, sang trọng, quý phái như tôi. Trong đầu tôi chưa bao giờ hình dung được cái con bé quê mùa ấy lại khiến anh quên trách nhiệm của một người chồng, trách nhiệm của một người cha, không sợ đến những hệ lụy khi dám phản bội con gái cưng của đàn anh khét tiếng Hà thành...

Tôi quyết định gặp Vân để hiểu hơn “tình yêu” mới của chồng mình.

Trong không gian khá tĩnh lặng của quán cà phê cuối góc phố, những cơn mưa bất chợt của mùa hạ, cái se se lạnh làm tôi cảm thấy rùng mình. Cái lạnh không len lỏi được vào chiếc áo lông hàng hiệu sang trọng. Phải chăng cái lạnh này là cảm giác sợ phải đối diện với một người lấy cắp trái tim của chồng mình. Chưa đầy 5 phút sau, một cô gái dáng cao, ốm, ăn mặc độc cái áo sơ mi trắng và chiếc quần jean, tóc búi cao với đôi mắt đượm buồn.

“Chào em” - tôi cất lời.

“Dạ, em chào chị! Chắc chị đợi em lâu rồi”.

“Chị mới tới thôi em. Mình vào vấn đề chính luôn em nhé!”.

Cô gái 21 tuổi đang ngồi im lặng trước mặt tôi lắng nghe, vẻ bình tĩnh thản nhiên khiến cho người đối diện như tôi cảm thấy thoáng một chút lo lắng.

“Em quen anh Hoàng bao lâu rồi em?”.

“2 tháng chị ạ. Nhưng... Nhưng... Em yêu anh Hoàng"... Em vốn là cô gái tỉnh lẻ. Ngoài giờ học, em làm tiếp viên cho một nhà hàng sang trọng. Và cũng chính nơi đây, em đã quen chồng chị".

Qua lời kể của cô gái, tôi biết được rằng, ngoài giờ học, Vân làm tiếp viên cho một nhà hàng, chính nơi đây hai người gặp mặt. Chồng tôi không than thở “Gia đình anh và vợ sống không hạnh phúc”, hay “anh không hề yêu vợ” như bao nhiêu gã đàn ông khác. Mà anh đã chọn cách cua Vân rằng “Anh đã có gia đình, rất hạnh phúc là đằng khác. Nhưng trái tim anh bất chợt lạc nhịp khi gặp em”. 

Mặc những lần từ chối, anh vẫn mặt dày theo đuổi, vẫn ân cần quan tâm, vẫn chọn cho anh một bàn quen tại nơi cô ta làm việc để được ngắm nhìn vẻ chân chất thôn quê. Vân sau đó trao hết trinh trắng nhất của đời con gái cho chồng tôi. Và cô ta đến với anh bằng tình yêu thật sự chứ không vì vật chất.

“Ai cũng có hoàn cảnh. Em yêu anh Hoàng... Nhưng em nghĩ tôi chấp nhận không? Tôi là vợ anh Hoàng? Đứa bé trong bụng tôi hơn tháng nữa đã chào đời? Tôi nghĩ tuổi đời còn quá trẻ như em có đáng hay không khi đâm đầu vào một người đàn ông đã có gia đình như Hoàng” - tôi hỏi.

{keywords}

Cố giữ bình tĩnh tôi nghe em giải thích:

“Anh Hoàng cũng là đàn ông, những tháng ngày chị mang bầu, cáu gắt, giận dỗi... Anh tâm sự cùng em. Và em đáp ứng được bản năng đàn ông khi Hoàng trỗi dậy lúc chị đang bụng mang dạ chửa”.

Không đợi Vân nói thêm, tôi ngắt lời:

“Vậy sau tất cả, cô được gì... Tiền để đổi lại những đêm ngủ với chồng tôi sao. Thật rẻ rúm...”. Tôi gieo ánh nhìn căm giận về phía Vân.

“Chị có quyền chê trách em, nhưng nếu chồng chị chị không biết giữ chắc chắn không chỉ riêng em muốn cướp mà có hàng tá người đang “me” chồng chị ở ngoài kia”.

“Cô ghê gớm thật đó... Nhưng tôi tin chồng tôi chỉ là người bị hại, trong phút giây yêu đương nông nổi mới đến với cô mà thôi”.

Nói đến đó, nhưng vẻ mặt Vân vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, cô từ từ rút trong túi mình ra một sấp hình mà trong đó chồng tôi đón đưa những cô gái lạ, váy ngắn có, váy dài có, sexy gợi cảm, thôn nữ điệu đà... Hoá ra bấy lâu nay, anh dối tôi mà tôi không hề hay biết.

Tôi chưa định thần lại thì Vân đã tiếp lời:

“Tôi trả chị người chồng kính mến! Người đàn ông phụ bạc vì đối với tôi giờ anh ta chỉ đáng là nơi để tôi đổi lấy tiền, thay đổi số phận gái quê chứ tình yêu chắc chắn là điều không bao giờ có. Em đã từng tin câu bỏ trốn cùng anh để tìm hạnh phúc, nhưng giờ cái hạnh phúc đó nó xa xỉ lắm chị ạ”.

Vân bước đi, còn tôi chết lặng khi bấy lâu nay tôi đang sống với một người đàn ông đeo “mặt nạ” của một người chồng hoàn hảo. Tôi cứ nghĩ, gặp Vân để giành lại chồng nhưng có lẽ điều ấy sẽ rất khó khi ngoài Vân ra, Hoàng còn là chồng của hàng tá cô gái khác.

Cưới nhau, dành tất cả những điều tốt đẹp nhất để anh thăng tiến trong sự nghiệp, mang thai cốt nhục của anh... Cuối cùng nhận được gì ngoài những tổn thương quá lớn. Mỗi ngày, anh vẫn ngọt ngào, quan tâm chăm sóc tôi phải chăng chỉ để anh được sống yên ổn, lấy được số tiền lớn để chăm lo cuộc sống những cô “vợ lẽ” ngoài kia.

Giờ tôi chỉ ước mình còn bé thơ, tôi sẽ mách ba những người đối xử không tốt với tôi để ba xử tội. Còn bây giờ, đây lại là chồng tôi, con tôi lại sắp chào đời và nó rất cần một người cha. Nhưng cứ nghĩ đến cảnh “cha chung” là tôi lại không sao cầm lòng được. Tôi có nên ly hôn để anh được tự do, để tôi không phải sống trong những đêm giấu những giọt nước mắt khi biết mình đang mang kiếp “chồng chung”. Và con tôi tìm được một người cha đúng nghĩa chứ không phải “cha chung” trong một ngày không xa.

(Theo Em đẹp)

" alt="Nhờ người thứ 3 mà tôi biết được bộ mặt thật của chồng" width="90" height="59"/>

Nhờ người thứ 3 mà tôi biết được bộ mặt thật của chồng

Hoang gia Thai Lan anh 1

Ở căn phòng dạy học đơn giản của Wan Hertz tại thủ đô Bangkok, Thái Lan, một bức tường treo đầy những chứng chỉ cô nhận được. Một số cho thấy cô là nhà tỉa hoa quả được đào tạo chính quy, số khác là của chính phủ công nhận khả năng của Hertz. Không ít là giải thưởng của những cuộc thi quốc tế, chứng tỏ cô là một trong các nhà tỉa hoa quả hàng đầu thế giới.

"Ai cũng có thể tỉa hoa quả giỏi, miễn là bạn có đủ kiên nhẫn", Hertz chia sẻ. Nhưng cô cũng nói: "Những người tỉa hoa quả tuyệt nhất thế giới là người Thái".

Từ nghệ thuật hấp hối đến hiện tượng mạng

Trong số những ngôi sao ẩm thực tràn ngập mạng xã hội, các nhà tỉa hoa quả được hưởng lợi nhiều nhất. Tác phẩm của họ, thường là kết quả của nhiều giờ, thậm chí nhiều ngày làm việc, nay xuất hiện nhiều qua những đoạn video hay ảnh chụp trên mạng xã hội. Ngày nay, những nhà tỉa hoa quả có thể trở nên nổi tiếng, như Massimo De Vita với hàng trăm nghìn người theo dõi và chương trình TV riêng.

Ở Thái Lan, nghệ thuật tỉa hoa quả, hay kae sa lak polamai, từng là tâm điểm của mọi sự kiện và bữa tiệc lớn. Trong khi các nghệ nhân Trung Quốc chuyên tỉa hình người và động vật, Nhật Bản thích các họa tiết, thì Thái Lan đặc biệt xuất sắc với các mẫu hoa. Mọi món ăn chính ở nhà hàng hạng sang Thái Lan đều có hoa quả hoặc rau củ được tỉa hình hoa lá, và bản thân nghệ nhân sẽ xuất hiện ở phòng ăn, giới thiệu tác phẩm của mình với thực khách.

Hoang gia Thai Lan anh 2

Các tác phẩm của Hertz đạt giải ở nhiều cuộc thi trên thế giới. Ảnh: AO.

Ngày nay, đây được coi là một nghệ thuật đang mai một. Lịch sử tỉa hoa quả lâu đời của Thái Lan cũng bị lãng quên khi bộ môn này dần trở thành xu hướng ở phương Tây.

"Chẳng có đứa trẻ nào muốn tỉa hoa quả", đầu bếp Supapit Opatvisan chia sẻ. Là một giáo viên dạy nấu ăn ở Le Cordon Bleu Dusit, Bangkok, anh cho biết mình cũng từng là một trong những đứa trẻ đó, bị buộc phải học tỉa hoa quả ở trường vì lớp cắm hoa đã hết chỗ.

Học cách tỉa hoa quả, rau củ là một kỹ năng truyền thống của các đầu bếp Thái Lan. Opatvisan giải thích: "Bạn sẽ thấy kết quả một cách từ từ. Bạn phát hiện ra mình rất giỏi môn này trong 6 tháng, có thể là một năm. Nếu không biết tỉa hoa quả, bạn vẫn có thể là đầu bếp Thái Lan. Nhưng nếu biết, điều đó nghĩa là bạn giỏi hơn đầu bếp thông thường nhiều".

Đầu thế kỷ 20, những đầu bếp Thái Lan giỏi nhất đều làm việc cho hoàng gia. Các món ăn tại đây phải tuân thủ những quy tắc nghiêm ngặt, đáp ứng "aharn pak, aharn tha, aharn jai" - nghĩa là thức ăn cho miệng, mắt và linh hồn.

"Thức ăn phục vụ hoàng gia phải ngon và đẹp", giáo sư ngôn ngữ Sidhorn Sangdhanoo, người có mẹ làm việc trong bếp hoàng gia vào đầu thế kỷ 20, cho biết. Cà ri đỏ cần có cà màu xanh, cà ri xanh cần có nguyên liệu màu đỏ. Một lần mỗi tuần, món nam prik được dọn ra với rau thơm và rau củ được tỉa tỉ mỉ. Khi nhà vua đặc biệt hài lòng với một món ăn, ông sẽ đặt 4 baht (tương đương 700 baht ngày nay, khoảng 500 nghìn đồng) lên khay để thưởng cho đầu bếp.

"Vũ khí" dần mất hào quang

Thời xưa, mỗi người vợ của vua thường cố gắng cạnh tranh để có bàn tiệc ấn tượng nhất, hoặc sự thông thạo một nghệ thuật nội địa nào đó. Tất nhiên, tỉa hoa quả là một trong những nghệ thuật đó.

Môn này được cho là xuất hiện từ thời Sukhothai (1238-1438), khi một quý phi trang trí đèn hoa đăng với hoa và chim được tạo hình từ hoa quả. Tầm quan trọng của nghệ thuật tỉa hoa quả được thể hiện qua truyền thuyết nổi tiếng, kể rằng một vị vua phát hiện người mẹ thất lạc đã lâu làm việc ở nhà bếp, sau khi bà tạc câu chuyện đời của ông trên quả dưa được dùng làm bát phục vụ món súp.

"Cắt tỉa hoa quả thể hiện sự tinh tế. Đó là điều người Thái yêu thích. Chúng tôi thích các chi tiết" - ông Tom Vitayakul, chủ nhà hàng hạng sang Ruen Urai ở Bangkok, chia sẻ.

Tuy nhiên, tỉa hoa quả chỉ là một trong những phương tiện để hoàng gia thể hiện quyền lực, theo Sirichalerm Svasti, người lớn lên trong cung điện Thái Lan từ nhỏ.

Svasti - nghệ danh Đầu bếp McDang trên các chương trình truyền hình về nấu ăn - cho biết các quy tắc trong bếp hoàng gia rất nghiêm khắc: không xương, không hạt, không vị quá gắt, chỉ dùng nguyên liệu thượng hạng theo mùa. Các món được dọn ra bằng khay, trong đó thực phẩm được cắt thành miếng vừa ăn. Do đó, trên bàn sẽ không có dao, kể cả khi thực đơn là món Âu.

Nhà vua, ngồi ở giữa bàn, có bộ dụng cụ ăn riêng không ai được phép sử dụng. Thức ăn của ông được bọc trong vải muslin và niêm phong bằng sáp ong. Chỉ người thử đồ ăn của nhà vua mới được mở niêm phong, và do đó, các món thường đã khá nguội. Khi nhà vua ăn xong, mọi người cũng phải dừng lại.

Tất nhiên, mọi món đều được trang trí bằng hoa quả và rau củ được cắt tỉa tỉ mỉ, cầu kỳ.

Dù nghệ thuật này được dạy ở các trường học và được coi là một phần văn hóa quốc gia, ngày càng ít chỗ các nhà cắt tỉa có thể trưng bày tác phẩm của mình. Hertz từng tỉa hoa quả cho nhiều nhà bếp của các khách sạn nổi tiếng, từ Mandarin Oriental đến Marriott Riverside. Tuy nhiên, giờ đây điều này đã bị xao lãng, khi các khách sạn tập trung vào phát triển lĩnh vực spa. Hiện tại, cô điều hành Học viện Siam Carving mở tại nhà.

Hoang gia Thai Lan anh 5

Cô Hertz hướng dẫn cho một học viên tại lớp học của mình. Ảnh:AO.

Tình trạng tương tự cũng diễn ra ở các nhà hàng hạng sang. Vitayaku, đầu bếp của Ruen Urai, thừa nhận: "Trước kia chúng tôi làm rất nhiều. Tôi nghĩ nó rườm rà và cổ lỗ. Cũng lãng phí nữa. Bạn sẽ phải vứt nó đi sau 2 ngày".

Dù vậy, Hertz, người học cắt tỉa hoa quả từ khi 7 tuổi, sẽ tiếp tục tham dự các cuộc thi trên thế giới. Chiến thắng chỉ đem lại cho cô một chứng nhận và chút tiền, nhưng "sẽ giúp ích khi ứng tuyển xin việc".

Cùng lúc đó, tinh thần của nghệ thuật tỉa hoa quả vẫn còn ở thế hệ sau. Subphachittra Dinakara Sukarawan, thế hệ thứ ba sở hữu trường dạy nấu ăn ML Puang Dinakara, đem đến hình dung hiện đại, hào nhoáng hơn về nghề này trên tài khoản mạng xã hội của mình.

Sukarawan cho rằng Internet đem lại lợi ích cho nghệ thuật tỉa hoa quả, cả ở Thái Lan và quốc tế. Cô nói: "Ngày nay, chúng ta có nguồn thông tin và kiến thức mở cho bất cứ ai có hứng thú, như YouTube chẳng hạn. Điều này khác với thời xưa, khi tất cả chỉ được truyền lại trong các nhóm nhất định, gồm các gia đình hoặc hoàng cung".

Ngay cả "khi ai đó học tạc một mẫu cầu kỳ trên một quả ổi", điều đó đồng nghĩa với nghệ thuật truyền thống này của Thái Lan có cơ hội lan tỏa và sống tiếp, cô nói.

Theo Zing

" alt="Nghệ thuật tỉa hoa quả thời xưa ở Thái Lan" width="90" height="59"/>

Nghệ thuật tỉa hoa quả thời xưa ở Thái Lan